.linhwsk
Thứ Năm, 27 tháng 3, 2014
27.03.14
Đâu đó giữa những ngày bước tới hay bước lui trong chuỗi những ngày đang tiếp diễn, tôi tự hỏi nhiều điều mà đến chính tôi cũng chẳng trả lời được.
Tại sao tôi ghét ai đó, tại sao tôi yêu ai đó, tất cả chỉ nằm ở cảm giác, và thường tôi ko bao giờ để cho bạn thân ở cạnh quá lâu những người tôi gắn mác ghét nhưng rồi đến một ngày tôi lại tự hỏi yêu hay ghét, cái ranh giới giữa 2 từ đó thật ra là gì?
Tôi sợ những thói quen, sợ những quan tâm vụn vặt cũng thành 1 thói quen, tôi từng ngã vì những điều tương tự, từng khóc rất nhiều vì 2 chữ tưởng như đơn giản "thói quen". Ừ thói quen là gì, và rồi thói quen khiến người ta nghĩ người ta đang quá an toàn, thậm chí là đôi chút ảo tưởng, và đi liền với ảo tưởng là cảm giác chẳng dễ chịu tí nào khi những ảo tưởng đấy chấm dứt.
Có thể đâu đó 1 ngày bạn thấy vui, nhưng 5' sau bạn có thể buồn ngay được, cũng chẳng có gì khó hiểu với một đứa sáng nắng, chiều mưa, trưa ẩm ướt. Lắm lúc cũng nghĩ, ừ mình còn chả chịu đc mình thì ko hiểu ai chịu đc nhỉ, ừ xong cũng tặc lưỡi AQ bản thân, thỉnh thoảng ở môt vài hoàn cảnh AQ có vẻ có tác dụng, kiểu ảo tưởng trong vài giây cũng có cái lợi, nhưng nhìn chung ảo tưởng chẳng có gì vui, thậm chí còn rất mệt mỏi và phiền phức. Bạn nghĩ ra hàng loạt viễn cảnh, hàng loạt những kế hoạch, hàng loạt những thứ chỉ có bạn nghĩ ra mà chắc đến 80% là nó chả thành cái gì trong tương lai, ừ thì biết thế nhưng vì sao con người vẫn ảo tưởng, ảo tưởng đều đặn và thường xuyên là khác.
Bạn sẽ nghĩ bước tiếp theo bạn sẽ làm gì, còn tôi thì chẳng biết bước tiếp theo của tôi là gì, đi tiếp thế nào, và thật sự những cái tiếp tiếp đấy có một lần nữa đánh gục bạn. Chả biết được đúng sai, phải trái thế nào chỉ thấy giờ chả thấy dễ chịu tí nào.
Thứ Tư, 26 tháng 3, 2014
26.03.14
Có lẽ cả quãng đường phía trước mỗi ngày sẽ là một ngày bạn nhận ra nhiều thứ, học được nhiều thứ, tôi cũng thế. Cũng chẳng biết trước lúc đi phỏng vấn hôm qua có một sự đắn đo ko hề nhỏ nên đi hay ko nên đi, nhưng rồi lại tự bảo bản thân sẽ thêm bao nhiêu lần tôi tự tay vứt đi những cơ hội đến với mình, ừ chẳng biết sẽ bao nhiêu lần nhưng hôm qua lúc bước chân ra khỏi cái quán đấy và biết mình được nhận, cảm xúc trong tôi rất lẫn lộn. Tôi tự hào về nhiều điều, tự hào về những quãng tôi đã từng đi nhưng cũng đã từng ko ít lần trong cái quãng đấy tôi ước giá như tôi có thể làm lại tôi sẽ phải làm khác đi. Cũng chính ở cái quãng đấy tôi lại phải cảm ơn bố mẹ tôi một lần nữa, vì ko có bố mẹ tôi đã ko có được như những gì ngày hôm nay tôi có trong tay. Có thể bạn sẽ phải đi một đoạn đường xa hơn so với người khác nhưng có lẽ cái quan trọng là bạn vẫn đến đích, vẫn cầm trong tay cái thứ mà người ta đến sớm đã có được. Sớm hay muộn ko phải là vấn đề, vấn đề là bạn có đủ sức đi đến hết đoạn đường đấy và đi cái đoạn đấy ra sao. Một việc làm thêm ở cái xứ người, có lẽ với nhiều người nó cũng bình thường thôi nhưng cảm giác lại một lần nữa làm chủ bản thân và có thể kiếm tiền chứ ko phải xin bố mẹ làm tôi thấy nhẹ nhõm lạ thường.
Một trong số những đứa tôi chơi thân đã lấy chồng, cũng quen nhau 5-6 năm, đấy cũng là người đầu tiên khiến tôi từ một đứa chẳng biết gì đến ảnh ọt sau thành một đứa sống ko thể thiếu ảnh. Tiếc là chẳng thể ở nhà để nhìn bạn beautiful in white thế nào, nhưng xem ảnh vẫn thấy lâng lâng lắm, ừ thế là bạn mình lấy chồng, xong mình vẫn đang lọ mọ học hành ở cái chốn này. Cũng chẳng mấy lúc nữa mà đến lượt.
Những ngày này cảm giác có vài điều ko ổn trong những thứ đang diễn ra, ghét phải thú nhận rằng tôi lại đang để cho những thứ diễn ra cuốn lấy mình, đẩy tôi đi chứ ko hẳn hoàn toàn bản thân tôi muốn thế. Chẳng biết từ bao giờ chẳng còn tin lắm vào những lời hứa hẹn, cũng chẳng tin lắm vào những kế hoạch dài hơn, cũng chẳng biết từ lúc nào tôi thấy hoang mang giữa một biển người và chưa bao giờ tôi thèm đến thế một người có thể lại làm tôi tin tưởng và dựa vào ko chút nghi ngờ.
Cuộc sống dạy cho ta nhiều bài học nhưng cũng chính cuộc sống khiến ta thấy nghi ngại hơn trước mọi điều đang diễn ra và sẽ diễn ra. Quá khứ là một bài học nhưng cũng có thể nó mãi là một ám ảnh mà gắng gượng lắm bạn cũng ko biết phải thoát ra thế nào.
Cũng chẳng biết mình đang đứng ở đâu, cũng chẳng biết bản thân của hiện tại muốn gì, cần gì và tìm kiếm cái gì, giống như bị thả trong 1 cái thuyền ở giữa đại dương và chẳng biết hướng nào mới là bờ. Cái đang diễn ra chỉ là làm thế nào để tồn tại chứ ko phải làm thế nào để tìm ra cái mình cần.
Sắp hết kì 1, cũng chẳng mấy chốc hết kì 2 rồi kì 3 rồi về nước, rồi lại mệt mỏi với những chuỗi ngày sắp tới, cũng chẳng biết cái gì đang đón đợi, có thể hạnh phúc có thể buồn đau có thể là những cái gì tuyệt nhiên bản thân ko muốn nghĩ đến.
Buồn ko, vui ko, cũng chẳng hiểu cảm xúc hiện tại là cái quái gì nữa?
Thứ Năm, 13 tháng 3, 2014
13.03.14. London một ngày ko nắng cũng chẳng mưa.
Tôi phải viết những điều nay ngay lúc này, tôi sợ mình sẽ quên mất với cái trí nhớ mà mọi người xung quanh thì cứ ko ngớt lời kêu sao tôi nhớ được cái này cái kia, nhưng thật ra tôi bắt đầu nhận ra nó ko còn được tốt như trước. Bằng chứng là tôi đã bắt đầu lãng quên vài thứ mà trước đó tôi đừng hùng hồn dám nói với họ rằng tôi sẽ ko bao giờ quên hoặc đại loại làm sao tôi quên được, nhưng ngay lúc này đây tôi lại phải đọc lại những dòng tôi viết vào khoảng thời gian đó để gợi nhắc lại vài câu chuyện, vài sự việc thậm chí là vài con người.
Đã có những khoảng thời gian tôi tự hỏi làm thế nào con người họ lại nhớ những kí ức đau buồn tốt hơn những ký ức hạnh phúc, và thế quái nào ở vào giai đoạn đau đớn nhất khi nghĩ về những kí ức hạnh phúc trước đó, bạn sẽ chỉ càng tổn thương hơn? Ừ thì cũng có nhiều thứ tôi tự trả lời được, cũng có những thứ tôi mặc kệ chỉ vì đơn giản biết câu trả lời hay ko đến một lúc nào đó sẽ chẳng còn quan trọng lắm.
Kí ức hay bất cứ cái gì rồi cũng sẽ mờ dần theo thời gian, cả tốt lẫn xấu, có đâu đó vài thứ vụn vặt bạn nhớ được, cũng có những lúc bạn há hốc mồm ra khi nghe người khác nói về những thứ bạn đã từng làm nhưng giờ lại ko còn một chút ít kí ức nào là bạn từng làm nó.
Đau đớn hay hạnh phúc, có những thứ đã từng thuộc về quá khứ mà chỉ là bạn đang cố lôi nó lên để làm tổn thương chính con người của bạn ở hiện tại. Đau đơn hay hạnh phúc, có chăng nó cũng đã thuộc về cái gọi là quá khứ, và tin đi đến một ngày không xa, bạn cũng chẳng nhớ nổi chính xác điều đó là gì, lờ mờ vài ba điều, vài thứ mà đúng là khó để quên nhưng ko có nghĩa là bạn sẽ nhớ nó đến lúc chết.
Kí ức về những năm về trước đã ko còn đủ lớn, hơn ai hết tôi biết nó đang mờ dần ở một quãng nào đấy, tôi ko níu kéo cũng thấy ko cần thiết phải níu kéo. Có những con người đã đến, có những con người đã ra đi, có những điều đã vụt mất, có những điều đã từng xuất hiện...Thật sự đến lúc này đây tôi không muốn nó sẽ khiến hiện tại và tương lai của tôi có chút nào đó xao động. Có lẽ có những thứ nên dừng ở một thời điểm nào đấy, giống như việc quên một người, đến một lúc nào đó, bạn chợt nhận ra bạn quên từ lúc nào không hay.
Ngày hôm nay ko dễ dàng có được, và càng ko dễ dàng để cho nó mất đi sau từng đấy những sự cố gắng, tôi chỉ biết mình tuyệt đối ko thể đặt cảm xúc của mình vào tay ai thêm một lần nào nữa.
Lâu lắm rồi tôi mới lại tìm thấy sự thanh thản của riêng mình vào việc viết lách, như đã từng của rất nhiều năm trước, tôi tìm ra thói quen đấy trở lại như một cách giải toả. Khi bạn ở vào trạng thái bí bách, cứ có cái gì đó lợn gợn trong lòng nhưng ko sao giải thoát nó, tôi nghĩ bạn nên bật yiruma cắm tai nghe và viết vài dòng gì đó giống như tôi lúc này. Có vẻ nó có hiệu nghiệm, bằng chứng là tôi đã thấy lòng mình nhẹ đi rất nhiều.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


